#3 [500w/day] Căn bếp ngọt màu mật ong

Nhắc tới bếp, tôi luôn có một cảm giác rất bình yên. Giống như bây giờ, khi họng đang rát, người đang sốt và chồng thì ở đầu kia của đất nước, khi cái cảm giác cô đơn xâm chiếm buộc tôi mở máy tính lên, xem phim, gõ vài dòng, thì bếp là nơi tôi mò vào để tìm cái cảm giác bình yên cho mình.

Nói đơn giản là khi chồng tôi hỏi em ăn tối chưa, tôi mới nhớ ra là từ lúc về tới nhà, mệt quá, lăn ra thiếp đi, tôi chưa ăn tối. Rồi nói chuyện xong với ảnh, tôi mò vào bếp, nấu cho mình bát soup, mà thực ra là phần còn lại của bữa trưa tôi để sẵn trong tủ để tối về ăn tiếp. Hâm lại nó, nóng ấm, và húp cho tới hết sạch. Người ra mồ hôi. Họng hết rát xong ngồi viết những dòng thế này.

Và bởi vì, bất chợt, hiện lên Facebook của tôi là bức ảnh ăn uống ngon lành của một người chị ở Hà Nội. Nghĩ tới chị ấy là tôi nghĩ tới căn bếp nhỏ, màu mật ong, ấm cúng. Nó nhỏ và hẹp, nhưng bước vào bên trong đấy cứ như tôi đang ở trong một căn bếp của những câu chuyện cổ tích xa xưa lắm bởi màu của gỗ, bởi những chiếc cốc, bởi cách mà chị ấy để các giá treo, ngăn chứa đồ hay chiếc máy nướng bánh.

Chị ấy có một khu vườn nho nhỏ trên ban công của một phần trong ngôi biệt thự pháp cổ chen chúc trên khu Trần Quốc Toản. Chị ấy sắp xếp vừa xinh căn hộ của mình. Để bước vào, phòng khách vẫn ra phòng khách, phòng ăn thì tách biệt là phòng ăn dù hai chức năng ấy được đặt chung trong cái khuôn viên rộng chừng hơn 30m2. Tôi rất nhớ thứ màu sắc ấm áp, ngọt lành toả ra từ những chiếc đèn, len lỏi giữa các cuốn sách trên giá, hay ánh lên từ những chiếc đĩa sứ trang trí treo trên tường. Nó dìu dịu ôm lấy tôi, giống như tôi muốn ở luôn đấy, nằm trên chiếc xa lông êm dịu kia, thiếp đi một giấc ngon lành rồi trở lại cuộc sống bận rộn của mình.

Khi ấy, năng lượng trong cơ thể được sạc đầy ú ụ.

À, cái ban công của chị, treo đầy những phong lan, những hoa gì tôi không nhớ tên. Từ chiếc sa-lon êm dịu kia, ngồi uống trà có thể nhìn thẳng ra đấy. Để thấy những khoảng sáng lấp lánh giữa nhành lá xanh tươi. Một khoảng xanh mát dịu.

Hay cuối tuần lười nhác, nằm dài trên ghế đọc những cuốn sách chất đầy xung quanh tường rồi thưởng thức trà với bánh bà ấy làm. Quá ư là nhã.

Hoặc giả bước tới chân cầu thang của căn gác nhỏ, có cái bàn chi chít những mùi hương từ các lọ nước hoa được lượm lặt ở cơ số nơi. Những thứ hương ngọt ngào, mang hương vị trái cây tràn đầy năng lượng sống cho mỗi sáng chuẩn bị đi làm.

Và bà ấy còn có một thằng con trai nghịch thôi rồi. Nhưng má núng nính phúng phính yêu chết đi được. Nó mà mắc lỗi và ngước lên nhìn người lớn bằng ánh mắt ngây thơ vô số tội thì thôi đừng hỏi tại sao các giáo viên mầm non đều đầu hàng trước nó.

Thằng bé có một cái tên cực gai góc: Nhím Xù.

Thực ra thì tất cả những điều trên đều chưa từng xảy ra. Ngoại trừ hình ảnh của căn bếp với những phần bên trong của ngôi nhà.

Chỉ vậy thôi. Nhưng tôi rất nhớ nó.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s