#1: Viết tạp 1

Tôi có đọc đâu đó rằng, khi bạn khủng hoảng, trầm cảm hay căng thẳng, hãy viết để giải toả nó.

Trong những suy nghĩ triền miên về việc mình trở thành ai, mình xử lý các khó khăn trước mắt như thế nào, làm sao để đạt được mục đích của mình, đạt được những mục tiêu nho nhỏ, hoặc cái cảm giác đơn giản là làm sao cho bằng bạn bằng bè nó bám riết lấy, cuốn lấy xung quanh không cho đầu óc chịu yên. Kể cả khi đã làm mẹ của 1 em bé, thì dù khắc chế những cảm xúc tiêu cực thế nào đi chăng nữa, cái bản tính hiếu thắng nó vẫn cứ trồi lên, nhăm nhe trêu đùa, rồi chờ mình sơ hở là nuốt chửng bằng những cơn mất ngủ, bằng những biểu hiện như mất hồn.

Nhưng chẳng thể tâm sự với ai. Thế là đành để sợi dây thừng ấy cuốn thít lấy mình, cho nó tận hưởng cái chiến thắng mà lắm khi, thừa biết là phải dứt nó ra nhưng vẫn lười.

Vẫn mặc kệ.

Việc bắt đầu viết lại blog này như 1 hànhd dộng đầu tiên của việc thoát khỏi những căng thẳng, quăng bỏ những cảm xúc tiêu cực đó. Viết khi domain người anh tặng 1 năm sắp hết hạn. Viết khi nhận ra, cái host mình mất tiền mua giờ nó gia hạn năm thứ 2. Và mình thì vẫn chưa làm gì để từng bước đi tới cái mong muốn viết để lớn lên, để lưu giữ lại những kí ức gia đình đẹp đẽ, hoặc để quảng bá cho chính bản thân mình.

Nên cái note này là sự khởi đầu của việc thử thách bản thân 30 ngày viết và viết.

Mình nghĩ, cứ từng bước 1, từng việc 1, nếu mình có những hoàn thành đầu tiên, mình sẽ chịu khó thực hiện các bước tiếp theo.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s